CHUYỆN PHẠM TỬ HƯ LÊN CHƠI THIÊN TÀO Phạm Tử Hư quê ở Cẩm Giàng, (1) là một người tuấn sảng hào mại không ưa kiềm thúc. Theo học nhà xử sĩ...
Đọc tiếp →
CHUYỆN TỪ THỨC LẤY VỢ TIÊN Trong năm Quang Thái (1) đời nhà Trần, người ở Hóa Châu (2) tên là Từ Thức, vì có phụ ấm được bổ làm Tri huyện ...
Đọc tiếp →
CHUYỆN CHỨC PHÁN SỰ ĐỀN TẢN VIÊN Ngô Tử Văn tên là Soạn, người huyện Yên Dũng đất Lang Giang (1). Chàng vốn khẳng khái nóng nẩy, thấy sự t...
Đọc tiếp →
CHUYỆN NGHIỆP OAN CỦA ĐÀO THỊ A danh kỹ ở Từ Sơn (1) là Đào Thị, tiểu tự Hàn Than, thông hiểu âm luật và chữ nghĩa. Niên hiệu Thiệu Phong ...
Đọc tiếp →
CHUYỆN ĐỐI TỤNG Ở LONG CUNG Huyện Vĩnh Lại ở Hồng Châu (1) khi xưa có nhiều giống thủy tộc. Men sông người ta lập đền thờ đến hơn mười chỗ...
Đọc tiếp →
CHUYỆN KỲ NGỘ Ở TRẠI TÂY (Tây viên kỳ ngộ ký) Hà Nhân, người học trò quê ở Thiên Trường (1), khoảng năm Thiệu Bình (2) ngụ ở kinh sư để ...
Đọc tiếp →
CHUYỆN GÃ TRÀ ĐỒNG GIÁNG SINH (Trà đồng giáng đản lục) Dương Đức Công tên là Tạc, người phủ Thường Tín xứ Sơn Nam (1) . về triều vua Huệ...
Đọc tiếp →
CHUYỆN NGƯỜI NGHĨA PHỤ Ở KHOÁI CHÂU Từ Đạt ở Khoái Châu (1) lên làm quan tại thành Đông Quan (2) thuê nhà ở cạnh cầu Đồng Xuân, láng giền...
Đọc tiếp →
Câu chuyện ở đền Hạng Vương (Hạng Vương từ ký) Quan Thừa chỉ Hồ Tôn Thốc là người hay thơ, lại giỏi lối mỉa mai giễu cợt, khoảng cuối đờ...
Đọc tiếp →
CHUYỆN CÂY GẠO (Mộc miên thụ truyện) Trình Trung Ngộ là một chàng trai đẹp ở đất Bắc Hà, nhà rất giàu, thuê thuyền xuống vùng nam buôn bán...
Đọc tiếp →