Đại lộ Dung Thành nam mới mở một quán ăn. Chủ quán là hai vợ chồng trẻ ở nhà quê lên. Hôm khai trương hai vợ chồng trang trí cửa hàng sáng s...
Đọc tiếp →
THIÊN THẦN TÌNH NGUYỆN (Tác giả: Tam Mao – người dịch: Liễu Quốc Nhĩ) Trước đêm lễ Giáng sinh mấy hôm, đứa bé láng giềng đã mang đến tặn...
Đọc tiếp →
CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG Trong một khu nhỏ ở phía Tây công viên Oa-sinh-tơn, phố xá chạy ngang chạy dọc lung tung như hóa rồ, rồi đứt quãng ở nh...
Đọc tiếp →
MÙA HÈ ĐÁNG NHỚ Tiếng trống ra chơi vang lên như đánh động lũ ve ẩn mình trong vòm phượng vĩ. Chúng đồng loạt kêu lên râm ran, ra rả. Nắng b...
Đọc tiếp →
Từ bé đến giờ Minh chỉ biết có ông nội, chưa bao giờ Minh gặp ông ngoại cả. Ông ngoại ở xa lắm, đâu như tận Sài Gòn kia. (Hình ảnh này không...
Đọc tiếp →
CON ĐÃ NHÌN THẤY ĐẠI DƯƠNG Tôi là bé gái tật nguyền. Mẹ tôi sợ tôi làm bà xấu mặt, sợ tôi ra đường bị mọi người mỉa mai trêu chọc, nên đến...
Đọc tiếp →
GIÓ LẠNH ĐẦU MÙA Buổi sáng hôm nay, mùa đông đột nhiên đến, không báo trước. Vừa mới ngày hôm qua giời hãy còn nắng ấm và hanh, cái nắng về ...
Đọc tiếp →
ĐÂU PHẢI THỬ GÌ CŨNG MUA ĐƯỢC Chú Thuận đi làm về, dắt xe đạp vào nhà. Không thấy Thăn...
Đọc tiếp →
ĐÊM THƠM Tôi cắm bàn ủi. Ánh đèn trong nhà chợt yếu lại. Tiếng bà nội trong phòng vọng ra: - Đứa mô làm chi rứa? - Cháu ủi đồ, mệ ơi! ...
Đọc tiếp →
LẶNG LẼ SA PA (1) ( Trích , Nguyễn Thành Long) - Chúng ta vừa qua Sa Pa, bác không nhận ra ư? - Người lái xe bỗng nhiên lại hỏi. XEM THÊ...
Đọc tiếp →
MỘT LẦN VÀ MÃI MÃI [...] Bà Bảy Nhiêu sống có một mình. Người trong làng không ai rõ chồng con bà đã mất từ lúc nào, mà cũng có thể là b...
Đọc tiếp →